Dù cuộc sống còn đối mặt với đầy đủ khó khăn, khó nhọc nhưng tổ ấm hạnh phúc của đôi hiền thê chồng có năng lực tài chính thấp, mù lòa giữa đế kinh Huế hãn hữu khi nào thiếu vắng đi tiếng nói cười. Đi đâu, làm cho gì nhị thê thiếp chồng cũng luôn sát cánh bên nhau. Sức mạnh của tình yêu giúp họ vượt lên số mệnh trái ngang khiến cho rộng rãi người cảm phục.
Bằng nghề đan và bán chổi dạo, hai phi tần chồng có năng lực tài chính thấp khiếm thị đã xây nên tổ ấm của riêng chính mình, nuôi nhì con ăn học. Ảnh: t.G
Tình yêu hồi gây chuyện sống
Một ngày cuối năm, chúng tôi có cơ hội ghẹ xóm “bờ thành” thăm tổ ấm vui vẻ của nhì hậu phi chồng anh Phan Quốc Long (SN 1971) và chị Nguyễn Thị Trắc (SN 1978) trú tổ 5, xã Thuận Thành, TP. Huế, tỉnh giấc Thừa Thiên Huế. Trong căn nhà nhỏ bé xập xệ nằm vắt chính mình trên bờ tường đế đô Huế, hoàng hậu chồng anh Long, chị Trắc cùng cô con gái nhỏ dại vẫn tất tả với công việc làm cho chổi mưu sinh của mái nhà. Với một người thông thường, để bện nên một cây chổi đã không dễ dàng. Vậy nhưng dù không nhận ra ánh sáng, gần 20 năm nay nhị cung phi chồng có năng lực tài chính thấp khiếm thị này vẫn xây nên tổ ấm mái ấm, nuôi hai con ăn học nên người từ những chiếc chổi được làm cho bằng đôi tay khôn khéo của mình.
Vừa cắt dây buộc chổi, anh Long cười cợt kể cho chúng tôi nghe về chuyện đời bản thân mình. Ít người nào biết được, để có được cuộc sống như ngày bữa nay anh cũng trải qua không ít sóng gió. Xuất hiện trong gia đình đông anh chị em ở làng quê có năng lực tài chính thấp quận Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế, trong khoảng nhỏ nhắn anh Long đã sớm chịu rộng rãi thiệt hại. Cũng vì quá có năng lực tài chính thấp không có tiền chữa bệnh mà biến chứng của căn bệnh sởi năm anh lên 3 tuổi đã lâu dài cướp đi của anh ánh sáng thế cục.
Cuộc sống nghèo khổ, thiếu thốn, cộng với sự mất mát khi đôi mắt không còn trông thấy đã khiến cho tuổi thơ của anh là những bốn tuần ngày bất minh. “Sự mặc cảm, mặc cảm làm cho tôi như mất hết niềm tin vào cuộc sống, thu bản thân mình trong vỏ bọc. Việc hòa đồng với công chúng đã khó khăn, bản thân tôi lúc đó chưa bao giờ dám nghĩ đến việc sẽ yêu ai và có một bạn nào đó ưng ý yêu và lấy một người mù như chính mình”, anh Long san sẻ.
Thế nhưng được sự động viên của người thân, năm 1995 anh Long quyết định nhập cuộc tham gia Hội người mù tỉnh giấc Thừa Thiên Huế. Và trong những ngày 04 tuần hòa nhập đó, vấn đề kỳ diệu mà anh chưa bao giờ dám nghĩ đã tới với anh một phương pháp quá chừng bất ngờ. Những ngày tháng tươi đẹp của tình yêu mở màn đến với anh khi anh gặp được người đàn bà của đời mình – chị Nguyễn Thị Trắc, thê thiếp anh bây giờ.
Vui vẻ giữa muôn ngàn khó khăn
Với một mắt còn nhận ra ánh sáng lù mù, hàng ngày chị Trắc chở chồng đi khắp các đoạn đường ngõ hẻm
để bán chổi.
Ngày đó, qua những lần trò chuyện với chị Trắc, anh Long đã dần có cảm tình với người con gái có căn số kém may mắn như bản thân. Được nhân thức, trước khi chạm mặt anh số phận của chị Trắc cũng khôn xiết bi lụy. Hình thành thiếu tình kính yêu của phụ thân, tới năm lên 2 tuổi thì mẹ chị cũng từ trần vì bạo bệnh. Đáng thương hơn, khi đang bước tham gia độ tuổi thanh xuân thì không nắm bắt vì sao đôi mắt chị mỗi càng ngày càng mờ đi, rồi một ngày ánh sáng cũng dần khép lại khiến thế cục chị dần chìm vào bóng tối.
Bi đát, vô vọng, đã có lúc chị nghĩ đến cái chết.Thế nhưng, được người thân khích lệ, chị đã nỗ lực sống. Năm 1996, được sự giới thiệu của một vài người cùng hoàn cảnh, chị nhập cuộc tham gia Hội người mù. Tại đây, chị Trắc và anh Long chạm mặt nhau. Hai nhân loại chưa một lần nhìn thấy mặt nhau, nhưng qua những lần nói chuyện, bằng sự cảm thông, thương mến họ đã tậu thấy nhau khi trái tim cùng tầm thường nhịp đập.
Nhắc lại những ngày đầu mới yêu nhau, chị Trắc cho nhân thức lúc đó mái nhà nhì bên đã phản đối tất cả. Lúc đó khi nghĩ đến tương lai, ai cũng thấp thỏm. Họ sợ kẻ mù, người khiếm thị lấy nhau về, cuộc sống sẽ càng nặng nhọc hơn, lỡ đau nhỏ dại lấy bạn nào chăm bẵm? Rồi sau này, chuyện con cái nuôi dạy cũng sẽ rất gian nan, mái ấm lại không khá giả gì, như thế sẽ càng biến thành gánh nặng cho nhau. Nhưng bằng ái tình thực bụng, sự ủng hộ của chính quyền và những người có cùng số phận như anh chị trong hội, nhì bên mái nhà cuối cùng đã gật đầu đồng ý cho anh chị nên duyên cung phi chồng.
Một ngày năm 1997, sau mâm cơm gầy xin phép ông cha nên nghĩa hoàng hậu chồng, chị Trắc dọn về bình thường sống cùng anh Long và đích mẫu. Với tay nghề làm cho chổi lông, chổi đót được học trong khoảng trung tâm dạy nghề, nhì hậu phi chồng mở đầu hành trình xây đắp tổ ấm của bản thân mình.
Sau nhiều năm phổ biến sống, nụ cười của mái nhà càng nhân lên khi mái nhà có thêm những thành viên mới là bé Phan Thị Anh Thư (SN 1999) và bé xíu Phan Thị Anh Thi (SN 2004). Niềm hạnh phúc nhất của nhì thê thiếp chồng anh Long – chị Trắc có nhẽ là các con hiện ra đều khỏe khoắn và chăm ngoan. Kể về các con, anh Long không giấu được thú vui sướng: “Khi mới lấy nhau, cuộc sống của hiền thê chồng tôi cũng khôn cùng khó khăn. Nhưng, nghĩ đến tương lai, chúng tôi lại càng cùng nhau nỗ lực. Có thêm nhì con, cuộc sống nặng nhọc hơn phổ biến nhưng chúng tôi cảm thấy rất vui vẻ. Có chiêm bao, hậu phi chồng tôi cũng không nghĩ con bản thân mình sinh ra sẽ lành lẽ và khỏe mạnh. Dẫu phía trước còn nhiều gian khổ nhưng phi tần chồng tôi sẽ cùng nỗ lực”.
Vừa qua, anh Long đã dạn dĩ mượn tiền mổ mắt cho cung phi, nhờ vậy mắt trái của chị Trắc đã nhận ra. Mặc dầu không rõ, chỉ mù mờ nhưng cũng là cứu cánh cho cả nhị thê thiếp chồng chị đông đảo trong việc sinh hoạt và mua sắm. Hiện tại, thu nhập của cả gia đình anh chị phụ thuộc vào những bó chổi, những tờ vé số của hai hiền thê chồng. Ngày nắng cũng như mưa anh chị phải dậy từ tinh sương sáng. Chị đèo anh trên chiếc xe đạp cũ đi khắp các con đường, ngõ hẻm bán chổi và vé số, tới tối mịt mới về. Dù cuộc sống gia đình còn rộng rãi gian nan nhưng tình ái, sự đồng lòng sát cánh bên nhau của anh chị khiến phổ quát người cảm phục.
Ông Nguyễn Hữu Hào, tổ trưởng tổ 5, xã Thuận Thành, TP.Huế cho hay: “Cả nhị bà xã chồng đều khiếm thị nhưng không chịu tắt hơi phục số phận. Họ nâng niu và dạy dỗ nhau cùng bươn chải mưu sinh trong khoảng những cây chổi, những tờ vé số để lo cho cuộc sống gia đình, lo cho con đi học. Yếu tố này khiến cho nhiều người bái phục. Chúng tôi cũng chỉ mong, cuộc sống họ bớt khổ, trả hết nợ và nuôi dạy khôn lớn nhì đứa con ngoan thánh thiện”.
Lê Thông thường
http://giadinh.net.Việt Nam/gia-dinh/tinh-...2085007244.htm
Có thể bạn quan tâm: tintucvietnam
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét